Việc di cư đến các vùng đô thị

Những nước có tỷ lệ mắc bệnh thấp hóa ra lại là những nước tiêu thụ rất ít thực phẩm nhiều chất béo trong khi các xã hội có những chế độ ăn uống phong phú nhất lại có những tỷ lệ gây thảm họa về đau tim, xơ cứng động mạnh và ung thư. Để có được một hệ tim mạch tốt cũng khó hơn nhiều trong xã hội nhàn hạ của chúng ta, với những thú vui như nghe radio, xem truyền hình và xem phim có sức lôi cuốn hơn, ít ra về phần nổi, so với tập thể dục. Trước hết tập thể dục là việc con người thật khéo nghĩ. Trước thế kỷ 20, người ta phải làm việc căng thẳng, bất kể có thích hay không. Trước khi nước Mỹ trở thành một xã hội, cơ giới hóa thì khái niệm về tập thể dục sẽ có lợi hầu như không ai biết cả, bởi trong đời sống hàng ngày đã có vô khối những hoạt động cần tới thể lực rồi. Khuyên một người vợ của bác nông dân hãy tập aerobic thì thật nực cười. Vào giai đoạn cuối 1900, sức lao động của con người đã dành 80 phần trăm calori cho việc làm đất, cho dù mấy kéo và máy liên hợp đã được sử dụng rộng rãi. Ngày nay gần như toàn bộ nền công nghiệp đã được cơ giới hóa nên sức lao động của con người chỉ dành ra 1 phần trăm tổng số calori bỏ ra. Để bắt đầu hoạt động bình thường trở lại mà cơ thể cần tới thì tất cả chúng ta phải có ý thức chống lại khuynh hướng ngày càng gia tăng về lười hoạt động thể dục. Ngoài ra những thay đổi có phần mơ hồ hơn cũng đã xuất hiện. Trước 1920, phân nửa người Mỹ sống ở các thị trấn nhỏ, chủ yếu ở các trang trại, sau 1920 thì đa số lại sống ở các đô thị. Việc di cư đến các vùng đô thị tiếp tục, dù cũng có dấu hiệu của phong trào trở lại các vùng nông thôn của những gia đình trung lưu hoặc thượng lưu. Tuy nhiên, họ trở về không phải để làm nông nghiệp mà là muốn có bầu không khí trong lành hơn và ít ồn ào hơn ở nơi đô thị. Cuộc sống của người ta không còn hối hả vào lúc mặt trời mới ló và khi mặt trời đã lặn. Chúng ta thức dậy hoặc đi ngủ lúc nào mình thích, chúng ta làm việc tại các văn phòng, không phải tiếp xúc gì với khung cảnh ngoài trời. Nếu muốn, chúng ta có thể làm việc suốt đêm. Điều quan trọng hơn là, chúng ta không lao động vì chính mình mà thường bị gắn liền với những mục tiêu của người khác. Các công ty quy định thời gian biểu và hạn định thời gian, phân công nhiệm vụ và cách thức làm việc, và quyền định nằm trong tay một số ít người có đặc quyền.